ALLÔ! TAI NẠN GIAO THÔNG
Hôm ấy Hai
Mươi Tám Tết.
- Allô! Phải
113 không ạ?
- Đúng
- Có tai nạn
giao thông chết người. Xe tải tông chết một người đàn ông khoảng 40 tuổi ngay cổng
nhà thờ Kim Ngọc
- Chiếc xe tải
còn đó không?
- Còn. Người
xem đầy đường, có thể tắc nghẽn giao thông…
- Số điện
thoại là mấy?
- Nhà thờ
Kim Ngọc: 866167.
Tôi nghe tiếng
xe tông rất mạnh, rồi tiếng xe hơi thắng rít từ từ tấp vào lề. Tiếng xe gắn máy
rít lên dữ dội rồi lịm tắt. Tôi định thần. Không biết có phải là người đi chầu
về không vì giờ chầu vừa tan. Tôi đi nhanh ra nơi tai nạn: người đàn ông nằm gục
đầu trên tay lái chiếc xe Mink, cái lưng có lẽ gầy, bất động, chiếc mũ tai bèo
màu lính rằn ri nằm giữa đường cách xác chừng mười mét, chiếc lồng chim cu môi
trước xe vẫn không móp méo gì cả, con cu trong lồng hình như vẫn còn sống xòe
cánh lật phật. Tôi ngần ngại không lại quá gần.
- Thưa cha
con thấy anh này từ xóm Gỏ phóng lên tông ngay vào xe vận tải - ông ban họ trực
đóng cửa nhà thờ nói.
- Có phải
người xóm mình không?
- Có lẽ
không
- Dân chơi
cu xóm mình có ai như vậy không? Cái mũ đây này. Dân mình có đội mũ này không?
- Không…
Tôi đi vào.
Kiếm cái chiếu đắp cho người ta. Không có cái nào mới. Tôi loay hoay kiếm cái mền.
Nhìn ra đường. Đầy nghẹt người, xe bóp còi inh ỏi và nối đuôi nhau. Chủ tịch xã
và an ninh xã đứng dưới gốc cây keo nhà thờ.
- Chào anh
V, Công an giao thông xuống chưa?
- Đang xuống
đó!
- Tôi nhìn
ra. An ninh xã đang còn giải toả dân quá hiếu kỳ cho xe lưu thông
- Biết nạn
nhân là ai chưa?
- Nghe nói
người thôn Ung Chiếm. Thường say rượu. Đây là lần thứ tư gây tai nạn. Gia đình
nhiều lần thăm nuôi anh bị xe tông. Lớn tuổi chưa vợ chưa con... sống chỉ làm
khổ gia đình xã hội. Tụi con mất tiền thưởng an toàn giao thông năm triệu rồi.
Tôi áy náy chưa đắp được cho anh chiếc chiếu.
Người đổ xô đẩy đường. Rồi thân nhân đến. Lượm xác lên xe lam. Không một tiếng
khóc, không một tiếng than, không một lời nói. Có lẽ gia đình quá chán nản với
con người này rồi. Chở về đem chôn. Không kiện, không thưa, không khiếu nại.
Sáng mai chiếc
xe tải cũng chạy đi khi mặt trời lên cao. Vũng máu khô rồi cũng bị bánh xe qua
lại cuốn đi.
Tôi âm thầm cầu nguyện cho anh trong thánh lễ
sau đó. Không làm to chuyện trong ngày Tết, vì sẽ sinh mê tín, khi ai cũng nhớ
người chết trước cổng nhà thờ.
Cho tới giờ
có lẽ anh chỉ còn là khói sương trên đỉnh núi. Cha mẹ và người thân quên anh. Mọi
người sẽ quên anh. Nhưng Thiên Chúa không quên. Hỡi người xấu số! Chúa yêu anh!
“Mạng chúng
con còn giá trị hơn nhiều con chim sẻ"
(Mt
10,29-31)
Mong gặp lại
anh trong Nước Trời!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét