Thứ Ba, 7 tháng 7, 2026

LỜI CHÚA THỨ TƯ TUẦN 14 THƯỜNG NIÊN

  LỜI CHÚA THỨ TƯ TUẦN 14 THƯỜNG NIÊN Mt 10, 1-7  Hs 10, 1-3. 7-8. 12

Chủ đề: Loan bao tin mừng

Hy Vọng Ngay Cả Khi Không Còn Gì Để Hy Vọng

1. Hai bức tranh tương phản về Dân Thiên Chúa

Khi nhìn vào bối cảnh Tin Mừng, chúng ta thấy hiện lên hai bức tranh hoàn toàn trái ngược nhau, thậm chí như muốn phủ quyết lẫn nhau:

  • Bức tranh thứ nhất – Tình thương của Đấng Chăn Lành: Chúa Giêsu đầy điềm tĩnh và trắc ẩn, Ngài đi khắp các làng mạc, thành thị để trừ quỷ, chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền cho Dân Chúa – những con chiên đang bơ vơ, lay lắt vì không người chăn dắt. Từ "số sót" còn lại qua bao thăng trầm và sàng lọc của lịch sử, Ngài chọn mười hai Tông đồ để thiết lập Dân Mới, bắt đầu hành trình rao giảng Tin Mừng cho nhà Israel: "Đừng đi về phía dân ngoại... Hãy đến với các chiên lạc nhà Israel." Đó là chút tình thương cuối cùng, "một chút gì để nhớ để thương" mà Thiên Chúa dành cho dân riêng của Ngài.
  • Bức tranh thứ hai – Thực trạng hoang tàn của Dân Chúa: Nhưng nhìn lại thực tế, Dân Chúa lúc bấy giờ còn lại những gì? Đền thờ Giêrusalem nguy nga thực chất lại do vị vua ngoại bang (Hêrôđê) xây dựng. Nhóm tư tế nắm quyền lực tối cao (Sađốc) lại không tin có sự sống đời sau. Quân đội La Mã thì luôn rình rập, đô hộ. Còn nhóm Biệt phái – những người thông luật – lại tự kiêu và khô cứng trong lòng chữ của Lời Chúa mà đánh mất đi cốt lõi của tình yêu.

2. Tiếng vọng từ vết thương lịch sử

Để hiểu được nỗi đau này, chúng ta cần nhìn xa hơn về lịch sử. Sau ba thế hệ lập quốc hoàng kim (Saul, Đavít, Salômôn), vương quốc gồm mười hai chi tộc đã tan rã chỉ vì sự ngu xuẩn của vua Rôbôam – con trai của vị vua khôn ngoan nhất nhân loại.

Hậu quả là mười chi tộc phía Bắc ly khai và quay lưng lại với Thiên Chúa để thờ hai con bò vàng ở hai đầu đất nước (Bêthel và Đan). Chỉ còn lại hai chi tộc trung thành hướng về Đền thờ Giêrusalem. Hai con bò vàng ấy đã dẫn mười chi tộc đi vào con đường diệt vong và khánh tận.

3. Niềm hy vọng trong cảnh hoang tàn

Chúa Giêsu đang bắt đầu xây dựng Vương Quốc Thiên Chúa mới trên chính cái nền gạch cũ kỹ, đầy rêu phong và mục nát ấy. Thế nhưng, Ngài vẫn bước đi một cách điềm nhiên và đầy tín thác.

"Thật là hy vọng khi không còn gì để hy vọng!"

Giữa lòng một Israel tan hoang, Chúa Giêsu vẫn sai mười hai Tông đồ đi và truyền rằng: "Các con đừng đi về phía các dân ngoại và đừng vào thành của người Samaria. Tốt hơn, các con hãy đến cùng các chiên lạc nhà Israel. Các con hãy đi rao giảng rằng: 'Nước Trời đã gần đến'." Ngài không bỏ rơi họ, Ngài muốn chữa lành từ gốc rễ của Dân Riêng.

+Nhiều khi chúng ta cũng để cho sự kiêu ngạo làm rạn nứt gia đình, xứ đạo, và chạy theo những "con bò vàng" của tiền tài, danh vọng để rồi chuốc lấy sự trống rỗng. Nhưng Chúa vẫn điềm nhiên mời gọi chúng con quay về.

4. Lời Nguyện Kết Thúc

Lạy Chúa Giêsu, hôm nay Chúa vẫn tiếp tục sai chúng con đi vào thế giới. Thầy sai chúng con đi như chiên con đi vào giữa bầy sói rừng. Đứng trước những thách đố và sự dữ của thời đại, chúng con cảm thấy mình thật yếu đuối và nhỏ bé. Chúng con chẳng biết cậy dựa vào ai, ngoài một mình Chúa mà thôi.

"Hãy coi trọng Chúa và quyền năng của Chúa; hãy tìm kiếm thiên nhan Chúa luôn luôn. Hãy nhớ lại những điều kỳ diệu Chúa đã làm, những phép lạ, và những điều miệng Ngài phán quyết." (Tv 104)

Chúa đã làm cho cuộc đời con bao điều kỳ diệu. Xin cho kinh nghiệm đức tin sâu thẳm của Đức Mẹ năm xưa luôn củng cố chúng con. Nguyện cho mỗi người môn đệ chúng con biết noi gương Đức Mẹ: luôn tin tưởng, vâng phục và bước đi trong niềm hy vọng vững vàng vào quyền năng Chúa.

Amen.

 

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

MẸ

 MẸ

1
Ngồi bên chân Mẹ
Hay giữa cỏ hoa
Lao xao tình mến
Một đời cậy trông
2
Tràng chuỗi trong tay
Ánh mắt rạng ngời
Cây xanh cao vút
Chiều về bình yên
3
Người xuống lô nhô
Chim về kiếm tổ
Đâu tiếng chích choè
Bạc má gọi con
4
Nắng tắt trên nương
Đồi cao còn khói
Vương chút nắng vàng
Một ngày tạ ơn

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026

BÀI GIẢNG LỄ THÁNH TÔMA TÔNG ĐỒ

 BÀI GIẢNG LỄ THÁNH TÔMA TÔNG ĐỒ

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Hôm nay, Giáo hội hân hoan mừng kính Thánh Tôma Tông đồ. Qua các trang Tin Mừng, chân dung của vị Thánh hiện lên thật sống động, gần gũi với đầy đủ những thăng trầm trong đời sống đức tin. Suy niệm về hành trình của Ngài, chúng ta được mời gọi nhìn lại chính hành trình theo Chúa của mỗi người chúng ta.

1. Tôma – Người môn đệ của lý trí

Thánh Tôma là một con người thực tế, luôn suy xét mọi việc bằng lý trí sắc bén. Trong bữa Tiệc Ly, khi Chúa Giêsu nói Ngài đi để dọn chỗ cho các môn đệ, Tôma đã thẳng thắn thưa: "Lạy Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao biết được con đường?" (Ga 14, 5).

Chính nhờ câu hỏi bộc trực, đầy lý tính ấy của Tôma mà nhân loại đã đón nhận được một trong những mặc khải lớn lao nhất của Thầy Chí Thánh: "Thầy là đường, là sự thật và là sự sống."

2. Tôma – Người môn đệ của sự thấu cảm và đồng hành

Bên cạnh một lý trí tỉnh táo, Tôma còn là một người có trái tim đầy nhiệt huyết và tình yêu nồng nàn dành cho Thầy. Khi Chúa Giêsu quyết định trở lại miền Giuđê để viếng mộ Ladarô – nơi mà các nhà lãnh đạo Do Thái đang tìm cách ném đá Ngài – chính Tôma đã can đảm kêu gọi các môn đệ khác: "Nào chúng ta cùng đi và cùng chết với Người!" (Ga 11, 16).

Đó là lời tuyên bố của một tâm hồn sẵn sàng đồng lao cộng khổ, thấu cảm sâu sắc với sứ mạng và định mệnh đau khổ của Thầy mình.

3. Tôma – Người môn đệ với những dằn vặt nội tâm

Thế nhưng, con người đầy lý trí và nhiệt huyết ấy cũng không tránh khỏi những giới hạn và yếu đuối. Bước theo Đức Kitô, Tôma không ít lần trải qua những lo âu, xao xuyến. Biến cố thương khó ập đến như một cú sốc quá lớn, khiến ông khiếp sợ, trốn chạy và chỉ dám đứng quan sát từ xa.

Nỗi thất vọng và đau buồn đã khiến ông khép kín tâm hồn. Chính vì thế, trong lần đầu tiên Chúa Giêsu phục sinh hiện ra với các tông đồ, Tôma đã vắng mặt. Ông tách mình ra khỏi cộng đoàn, gặm nhấm nỗi đau một mình.

4. Tôma được mặc khải trọn vẹn và biến đổi

Khi nghe các môn đệ khác kể lại đã thấy Chúa, lý trí của Tôma đã khước từ. Ông đòi hỏi một bằng chứng thực nghiệm: phải thấy dấu đinh, phải xỏ ngón tay vào lỗ đinh và đặt bàn tay vào cạnh sườn Chúa. Đức Giêsu đã không bỏ rơi người môn đệ đang dằn vặt trong nghi ngờ. Ngài biết cách chinh phục ông bằng tình yêu.

Tám ngày sau, Ngài hiện ra và chủ động mời gọi: "Đặt ngón tay vào đây và hãy nhìn xem tay Thầy; đưa tay ra mà đặt vào cạnh sườn Thầy. Đừng cứng lòng nữa, nhưng hãy tin." (Ga 20, 27). Qua đó, Chúa muốn nhắn nhủ ông rằng: đừng dừng lại ở những cảm nhận, kinh nghiệm hữu hạn của con người, nhưng hãy mở lòng ra để đón nhận những thực tại lớn lao nơi quyền năng và tình thương vô biên của Thiên Chúa. Trước Đấng Phục Sinh, Tôma hoàn toàn bị khuất phục và thốt lên lời tuyên xưng đỉnh cao: "Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con!"

5. Lời mời gọi hiệp hành cùng Hội Thánh

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêxô:

"Anh em thân mến, anh em không còn là khách trọ và khách qua đường nữa, nhưng là người đồng hương với các Thánh và là người nhà của Thiên Chúa: anh em đã được xây dựng trên nền tảng các Tông đồ và các Tiên tri, có chính Đức Giêsu Kitô làm Đá góc tường.

Bài học quý giá từ "Gia đình Tôma" nhắc nhở chúng ta: Khi tách rời khỏi cộng đoàn tông đồ, Tôma đã rơi vào hoài nghi và mất niềm tin. Chỉ khi trở về, hiệp thông với anh em, ông mới gặp được Đấng Phục Sinh.

Lời Chúa hôm nay mời gọi mỗi người chúng ta đừng bước đi đơn độc một mình, nhưng biết hiệp hành cùng Hội Thánh – tòa nhà được xây dựng trên nền tảng các Tông đồ, có Đá tảng Phêrô dẫn dắt. Chúng ta được gọi để yêu thương, chia sẻ, hiệp nhất với nhau, cùng nhau xây dựng cộng đoàn thành đền thờ cho Thiên Chúa ngự trị.

6. Lời nguyện kết

Lạy Chúa, chúng con tạ ơn Chúa vì diễm phúc được làm người Kitô hữu hôm nay. Xin cho chúng con biết học lấy bài học từ Tông đồ Tôma: biết đem những thao thức, giới hạn của lý trí đặt vào lòng thương xót của Chúa, để rồi được biến đổi và nhiệt thành rao giảng danh Chúa cho thế giới.

Xin Chúa cũng nâng đỡ các nhà khoa học, những anh chị em ngoại giáo, và những ai đang tìm kiếm chân lý. Xin cho họ có đủ can đảm và ánh sáng để vượt qua những giới hạn của lý trí trần thế, mở lòng đón nhận thực tại vô biên nơi Thiên Chúa và Hội Thánh Ngài.

Amen.

 

LỜI DẪN VÀO THÁNH LỄ ĐẦU TIÊN NGÀY THƯỜNG HUẤN LINH MỤC GIÁO PHẬN PHAN THIẾT

 LỜI DẪN VÀO THÁNH LỄ ĐẦU TIÊN

NGÀY THƯỜNG HUẤN LINH MỤC GIÁO PHẬN PHAN THIẾT

Ngày 01/07/2026 – Tại Linh địa Tà Pao

Kính thưa quý cha, quý thầy Phó tế, đặc biệt là quý vị giáo sư, bác sĩ  và các chuyên viên tâm lý  tham dự giảng khóa thường huấn Linh mục Giáo phận Phan Thiết rất thân mến!

1. Trong "Mười cột mốc tiến về Năm Đại Thánh 2000" (Dix repères pour l'an 2000) xuất bản 6 năm trước Năm Thánh, Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã khởi đầu cột mốc thứ nhất bằng Đức Tin và khép lại với cột mốc thứ mười là Các Tôn Giáo. Qua đó, Ngài nhấn mạnh rằng: Đức tin Kitô giáo phải luôn tỏa sáng giữa thế giới hôm nay giữa mọi nền văn hoá và tôn giáo. Như mọi tiếng chuông nhà thờ Kitô giáo vang lên trong đêm giao thừa của Năm Đại Thánh 2000, ánh sáng đức tin ấy cần phải tiếp tục ngân vang và lan tỏa vào lòng nhân thế.

2. Hôm nay, trong bối cảnh Giáo hội hướng tới kỷ niệm 500 năm Ánh sáng Tin Mừng đến Việt Nam, chúng ta đang đứng trước một sự kiện kép mang tính lịch sử: Đó là sự kiện tôn phong Bậc Đáng Kính – Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp lên bậc Á thánh. Đây là dấu mốc minh chứng cho Đức tin nở hoa nơi công cuộc truyền giáo và tử đạo của một người anh em Linh mục trong hàng giáo sĩ Viểt Nam chúng ta – một cha sở bản địa kiên trung của thế kỷ 20.

Đồng thời, cũng chính tại Linh địa Tà Pao này, vào cuối năm nay, Giáo phận sẽ đóng hồ sơ (án phong thánh) cấp giáo phận cho  Đức Giám mục Lambert de La Motte , một thừa sai ngoại quốc – một trong những bậc tiền bối đã có công khai sinh hàng Giáo phẩm Giáo hội Việt Nam. Hai sự kiện mang hai nhịp điệu của một bước chân – một nội, một ngoại, một hiện tại một quá khứ – cùng chung xây đắp tuong lai trong một sứ mạng: Làm sáng tỏ Tin Mừng và đồng hành với dân tộc Việt Nam trong một giai đoạn lịch sử nhiều biến động và  hy vọng.

3. Trong giây phút lịch sử đầy ý nghĩa này, chúng ta hiệp thông sâu sắc và tri ân Thiên Chúa cùng với Giáo hội Việt Nam, Giáo hội Á châu và Giáo hội hoàn vũ. HIệp thông với Đức Cha khả kính Giuse  cha chung giáo phận đang mang trọng trách ...Chúng ta tự hào vì người anh em Linh mục – Á thánh Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp. Ngài đã lớn lên, học tập và mục vụ trong một môi trường rất khác biệt về địa phương, ngôn ngữ cũng như văn hóa (giữa Việt Nam và vùng biên giới Việt - Miên - Lào - Thái). Thế nhưng, Ngài đã biết học tập để thích ứng, trở nên chứng nhân can trường cho một Chúa Giêsu nhân hậu, dám hy sinh tất cả – kể cả mạng sống mình – vì đoàn chiên.

4. Trở lại với khóa thường huấn này, chúng ta cùng tha thiết xin Chúa Thánh Thần thánh hóa và ban sinh lực cho các mục tử của thiên niên kỷ thứ ba. Ước gì qua việc học tập, đào sâu những lĩnh vực mới và tế nhị như: giáo dục giới tính cho giới trẻ, tâm lý học chiều sâu, cũng như các phương thức mục vụ mới... sẽ giúp các Linh mục – đặc biệt là các cha sở – biết cách phục vụ và làm chứng cho Tin Mừng trên quê hương Á châu, một mảnh đất đầy ân sủng nhưng cũng không thiếu những thách đố.

Ý thức được ân ban đầy dư đi liền với trách nhiệm nặng nề, và nhìn nhận những thiếu sót, lỗi lầm của bản thân, giờ đây chúng ta hãy thành tâm cầu xin Chúa thứ tha để xứng đáng cử hành Mầu nhiệm Thánh.(Tôi thú nhận….)

 

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2026

BÀI GIẢNG LỄ THÁNH PHÊRÔ VÀ PHAOLÔ: NHỮNG NHỊP CẦU ĐỨC TIN VÀ HY VỌNG

 

BÀI GIẢNG LỄ THÁNH PHÊRÔ VÀ PHAOLÔ: NHỮNG NHỊP CẦU ĐỨC TIN VÀ HY VỌNG

Từ "Giờ thứ 25" đến Ánh sáng Hy vọng

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Năm 1949, sau khi hai quả bom nguyên tử trút xuống Nhật Bản khép lại Thế chiến thứ II, nhà văn người Romania — Constantin Virgil Gheorghiu đã cho ra đời cuốn tiểu thuyết kinh điển mang tên "Giờ thứ 25" (Ora 25). Đây là một tác phẩm đầy ám ảnh về số phận con người trong vòng xoáy thời đại. Tác giả định nghĩa "Giờ thứ 25" không phải là giờ cuối cùng, mà là một giờ sau giờ cuối cùng — thời điểm mà mọi sự cứu rỗi dường như đã quá muộn. Đó là lúc xã hội loài người bị máy móc hóa, hành chính hóa đến mức tước đoạt đi tính người, đẩy nhân loại vào một thế giới hầu như tuyệt vọng. Tiếng chuông cảnh tỉnh của Gheorghiu cho thấy nếu chỉ dựa vào sức mình, con người sẽ tự diệt vong.

Nhưng Giáo hội Công giáo không đứng nhìn thế giới chìm trong tuyệt vọng ấy. Năm 1965, NHờ ơn Chúa Thánh Thần, Công đồng Vatican II bế mạc và tặng ban cho nhân loại Hiến chế Mục vụ Gaudium et Spes – Vui mừng và Hy vọng. Giáo hội mở ra một chân trời mới, khẳng định rằng giữa những lo âu của thời đại, Thiên Chúa vẫn luôn đồng hành. Kể từ Vatican II, các vị Giáo hoàng đều là những vĩ nhân tầm cỡ thế giới, những người không ngừng kiến tạo hòa bình và gieo rắc hy vọng.Đực biệt với Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, Nhân loại ước mong thiên niên kỷ thứ Ba là thiện niên kỷ của hoà bình hoà hợp nhân phẩm và tự do.

Tuy nhiên, lịch sử vẫn lặp đi lặp lại những nốt trầm. Sau biến cố khủng bố ngày 11 tháng 9 năm 2001, nhân loại lại chứng kiến sự hưng thịnh và thất vọng đan xen liền kề. Rồi ngày 11/2/2013, Đức Giáo hoàng Bênêđictô XVI tuyên bố từ chức ở tuổi 85 vì sức khỏe suy giảm, một biến cố làm rúng động nhưng cũng thể hiện sự khiêm nhường thẳm sâu. Ngay sau đó, ngày 13/3/2013, Đức Thánh Cha Phanxicô được chọn để kế vị thánh Phêrô. Trong cuốn hồi ký gồm 25 chương của mình, ở chương cuối cùng, ngài đã viết một câu đầy cảm động: "Tôi là một bước chân". Đúng như nhan đề hồi ký, cuộc đời và sứ vụ của ngài là liều thuốc tinh thần mang lại sự bình an, kêu gọi con người giữ vững đức tin, tìm lại sự an vui giản dị như trẻ thơ và luôn nuôi dưỡng niềm hy vọng giữa những đau thương của thế giới.

 Hòn đá Đức tin và Những Nhịp cầu Hy vọng

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta hân hoan mừng kính hai cột trụ của Hội thánh: Thánh Phêrô và Thánh Phaolô. Nhìn vào cuộc đời của hai ngài, chúng ta thấy rõ câu trả lời của Thiên Chúa cho "Giờ thứ 25" của nhân loại: Đức tin và sự Tín thác.

1. Phêrô – Tảng đá vững bền trước quyền lực tử thần

Trong bài Tin Mừng, trước lời tuyên xưng đức tin của Simon, Chúa Giêsu đã trả lời rằng:

“Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời. Vậy Thầy bảo cho con biết: Con là Ðá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời...”

Phêrô là một ngư phủ yếu đuối, từng chối Chúa ba lần, nhưng khi được đặt trên nền tảng tình yêu và ơn biến đổi của Chúa, ông đã trở thành tảng đá kiên cố. Sách Tông đồ Công vụ minh chứng: ngay cả khi ông bị vua Hêrôđê tống ngục, chờ ngày hành quyết, Thiên Chúa đã sai thiên thần đến xiềng xích tự động rơi ra, cửa ngục tự mở để cứu ông. Cửa địa ngục và quyền lực trần gian không thể nuốt chửng được Giáo hội, vì Giáo hội được xây trên Đá tảng và có Chúa bảo vệ.

2. Phaolô – Người xây những nhịp cầu Tin Mừng

Nếu Phêrô là người gìn giữ chiếc chìa khóa bên trong, thì Phaolô là người mở toang cánh cửa đi đến với Dân ngoại. Ngài đã trải qua biết bao gian khổ, đòn roi, tù tội và tàu đắm. Nhưng trong đức tin kiên vững, ngài đã thốt lên:

"Nhưng có Chúa phù hộ giúp sức cho cha, để nhờ cha, việc giảng đạo nên trọn, và tất cả Dân Ngoại được nghe giảng dạy: và cha đã thoát được khỏi miệng sư tử. Nguyện cho Người được vinh quang muôn đời. Amen."

Sứ mạng của Phaolô là phá đổ những bức tường ngăn cách giữa Do Thái và Dân Ngoại, để nối kết mọi người trong Đức Kitô. Tinh thần ấy lý giải vì sao Đức Giáo hoàng Lêô XIV khi nhận chức đã đưa ra thông điệp cốt lõi đầy mạnh mẽ: "Anh em là những cây cầu". Ngài kêu gọi mỗi Kitô hữu phải biết vượt qua sự phân cực, sẵn sàng đối thoại, xây dựng những nhịp cầu nối kết giữa người với người, và nối kết con người với Thiên Chúa. Thánh Phaolô chính là mẫu gương vĩ đại của một người thợ xây cầu như thế

Lời mời gọi Hy vọng giữa lòng thế giới hôm nay

Kính thưa cộng đoàn,

Mừng lễ hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô hôm nay, Giáo hội không chỉ tôn vinh quá khứ, mà còn mời gọi chúng ta nhìn vào hiện tại với ánh mắt hy vọng và tin tưởng.

Nhìn ra thế giới hôm nay, dường như "Giờ thứ 25" vẫn đang hiển hiện. Vẫn còn đó cái ác và sự tàn khốc của chiến tranh (như cuộc xung đột Nga - Ukraine), vẫn còn đó những tang thương của thiên tai (như trận động đất vừa xảy ra tại Venezuela). Con người hôm nay vẫn run rẩy trước những bất ổn toàn cầu.

Nhưng sứ điệp ngày lễ hôm nay khẳng định: Hãy tin tưởng! Thiên Chúa vẫn đang cứu chữa và dẫn dắt thế giới này. Ngài đã cứu Phêrô khỏi tay Hêrôđê, Ngài đã gìn giữ Phaolô thoát khỏi miệng sư tử, thì Ngài cũng sẽ gìn giữ thế giới và mỗi người chúng ta trong bàn tay quan phòng của Ngài.

Xin cho mỗi người chúng ta, khi ra về sau thánh lễ này, biết mặc lấy tâm tình của Đức Thánh Cha Phanxicô: trở thành "một bước chân" mang bình an đến cho tha nhân; và sống theo lời mời gọi của Đức Lêô XIV: trở thành "những cây cầu" nối kết yêu thương, dẹp bỏ hận thù. Nhờ đó, niềm vui và hy vọng của Tin Mừng sẽ đẩy lùi mọi bóng tối của sự tuyệt vọng.

Hai Thánh Phêrô và Phaolô Tông đồ, cầu cho chúng con. Amen.

 

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

LỄ HAI THÁNH PHÊRÔ VÀ PHAOLÔ

 LỄ HAI THÁNH PHÊRÔ VÀ PHAOLÔ

PHÊRÔ
Một đời sám hối ăn năn
Một đời nối gót bước chân theo Thầy
Một đời chỉ nói : Con đây !
Dặm dài bể rộng mỗi ngày một YÊU !
PHAOLO
Một lần đứng dậy là xong !
Thanh gươm tuấn mã lên đường là đi
Gian lao chẳng chút ngại gì
Miễn sao Nước Chúa loan đi cho đời
Tin mừng sáng toả khắp nơi
Triều thiên thiên quốc sáng ngời chờ Ta

BÀI GIẢNG: CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN – NĂM A


BÀI GIẢNG: CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN – NĂM A

 Sự lựa chọn ưu tiên cho Nước Trời và Phần thưởng của lòng quảng đại

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Phụng vụ Lời Chúa Chúa Nhật 13 Thường Niên hôm nay dẫn chúng ta vào một chiều kích sâu sắc của niềm tin: Sự sống và cái chết, điều mất đi và điều còn lại. Đứng trước những giá trị trần gian và hạnh phúc vĩnh cửu, Chúa Giêsu và các bài đọc Thánh Kinh mời gọi mỗi người chúng ta phải có một thái độ dứt khoát, biết chọn lựa đâu là giá trị đích thực cho cuộc đời

Chiêm nghiệm Lời Chúa

1. Bài đọc I (Sách Các Vua quyển thứ hai): Nhận biết người của Thiên Chúa và phần thưởng lòng quảng đại

Sách Các Vua quyển thứ hai kể về một người phụ nữ khá giả tại Sunem. Dù giàu có về vật chất nhưng gia đình bà lại rơi vào cảnh tuyệt vọng vì không có con nối dõi – một nỗi bất hạnh lớn thời bấy giờ, tựa như con đường đi vào sự tuyệt diệt.

Tuy nhiên, với đời sống tâm linh nhạy bén, bà đã nhận ra quyền năng của Thiên Chúa hiện diện nơi ngôn sứ Êlisê. Bà đã dành cho vị ngôn sứ sự tôn kính và đãi ngộ nồng hậu qua việc mời ông dùng bữa và dọn sẵn một căn phòng cho ông lưu trú. Chính lòng quảng đại và sự đón tiếp này đã thay đổi số phận của bà. Nhờ ơn Chúa, ngôn sứ Êlisê đã tặng cho bà một tương lai tươi sáng qua lời hứa: “Năm tới cũng vào thời kỳ này, bà sẽ bồng bế một bé trai”. Việc đón tiếp người của Thiên Chúa đã mang lại sự sống mới cho một gia đình đang khô héo.

2. Bài đọc II (Thư Thánh Phaolô gửi tín hữu Rôma): Sống và chết với Đức Kitô

Thánh Phaolô Tông đồ cắt nghĩa sâu hơn về ý nghĩa của sự "còn – mất" trong đời sống người Kitô hữu. Sự tồn tại đích thực của chúng ta phụ thuộc vào việc chúng ta sống hay chết với Đức Kitô.

Nhờ Bí tích Thanh Tẩy, chúng ta được dìm vào cái chết của Ngài để cùng được sống lại với Ngài. Thánh nhân khẳng định: “Nếu chúng ta đã chết với Đức Kitô, chúng ta tin rằng chúng ta cũng sẽ cùng sống với Người”. Sống đời sống mới nghĩa là không còn thuộc về tội lỗi, mà là thuộc trọn về Thiên Chúa, bước đi trong ánh sáng vinh hiển của Đấng Phục Sinh.

3. Bài Tin Mừng (Theo Thánh Mattheu): Chọn lựa giá trị Nước Trời và Ứng xử của người môn đệ

Trong bài Tin Mừng, Chúa Giêsu dạy các môn đệ cách chọn lựa các giá trị đích thực và thái độ ứng xử trong cuộc sống. Người môn đệ phải biết trân trọng tình yêu đến từ Thiên Chúa và đặt Nước Trời làm ưu tiên số một, thậm chí trên cả những tình cảm gia đình tự nhiên lành mạnh nhất.

Bên cạnh đó, Chúa Giêsu đề cao giá trị của sự đón tiếp:

  • “Kẻ nào đón tiếp các con là đón tiếp Thầy; và kẻ nào đón tiếp Thầy, là đón tiếp Đấng đã sai Thầy.”
  • Ai đón tiếp một vị ngôn sứ hay một người công chính vì danh nghĩa của họ, thì sẽ lãnh phần thưởng tương xứng.
  • Đặc biệt, Chúa nhấn mạnh: “Kẻ nào cho một trong những người bé mọn này uống chỉ một bát nước lã mà thôi với danh nghĩa là môn đệ, thì quả thật, Thầy nói với các con, người ấy không mất phần thưởng đâu.” Một cử chỉ nhỏ bé như "bát nước lã" nhưng nếu trao đi bằng tình yêu lớn lao và danh nghĩa là môn đệ Chúa, đều mang giá trị bất diệt.

Kết luận: Hướng về lòng tôn sùng Thánh Tâm và các Thánh quan thầy

Kính thưa anh chị em,

Tháng Sáu – Tháng Kính Thánh Tâm Chúa Giêsu đang khép lại. Chiêm ngắm Thánh Tâm Chúa chính là chiêm ngắm mẫu mực tình yêu tự hiến cho các linh mục và cho mỗi chúng ta. Noi gương ngôn sứ Êlisê, chúng ta được mời gọi trở thành những người của Thiên Chúa, sống công chính vì Nước Trời.

Tháng Sáu cũng là tháng kính các bậc đại thánh:

  • Thánh Gioan Tẩy Giả: Đấng tiền hô mà Chúa Giêsu đã ngợi khen là "trong các con cái người nữ sinh ra, chưa từng xuất hiện ai cao trọng hơn".
  • Hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô: Những cột trụ tòa nhà Hội Thánh, mẫu mực tuyệt vời về sự từ bỏ để chọn lựa Chúa.

Mừng kính các ngài, xin cho mỗi chúng ta biết chạy đến khẩn cầu các ngài chuyển cầu cùng Chúa cho chúng ta. Xin cho chúng ta ơn hoán cải, biết noi gương bắt chước các ngài: dũng cảm "lội ngược dòng", biết ưu tiên chọn lựa các giá trị siêu nhiên của Nước Trời, và luôn mở lòng quảng đại đón nhận tha nhân trong cuộc sống hằng ngày.

Amen.