Thứ Ba, 31 tháng 3, 2026

BÀI GIẢNG THỨ BA TUẦN THÁNH Ga 13, 21-33. 36-38 Is 49, 1-6

 BÀI GIẢNG THỨ BA TUẦN THÁNH Ga 13, 21-33. 36-38 Is 49, 1-6

VINH QUANG TỪ SỰ CÔ ĐƠN TỘT CÙNG
Anh chị em rất thân mến,
Bước vào Thứ Ba Tuần Thánh, bầu khí phụng vụ bắt đầu chùng xuống, dẫn chúng ta đi sâu vào những giờ phút cô độc nhất của Chúa Giêsu. Lời Chúa hôm nay phác họa một bức tranh đầy nghịch lý: Vinh quang nảy mầm từ sự phản bội.
1. Nghịch lý của giờ vinh hiển
Trong bài Tin Mừng, ngay khi Giuđa bước ra khỏi bàn tiệc để thực hiện âm mưu nộp Thầy, Chúa Giêsu lại tuyên bố: “Bây giờ Con Người được vinh hiển”. Thật lạ lùng! Thế gian coi vinh hiển là quyền lực, là chiến thắng huy hoàng. Nhưng với Chúa Giêsu, vinh hiển bắt đầu khi Ngài chấp nhận bị phản bội, chấp nhận bước vào đêm tối để hoàn tất kế hoạch yêu thương của Chúa Cha. Vinh quang của Ngài không phải là sự thống trị, mà là một Tình Yêu tự hiến đến tận cùng.
2. Những thái độ đối diện với "Giờ" của Chúa
Nhìn vào bàn tiệc ly hôm nay, chúng ta thấy những phản ứng trái ngược trước cuộc thương khó của Chúa:
• Maria (Thứ Hai Tuần Thánh): Người phụ nữ đã nhận ra "Giờ" của Chúa để xức dầu thơm quý giá, một hành động của tình yêu dâng hiến và đồng cảm.
• Giuđa: Ngược lại, Giuđa lại loay hoay với những toan tính cá nhân. Ông dùng bóng tối để che đậy một tâm hồn đã chai đá vì tham vọng và sự phản bội.
• Phêrô: Một "anh hùng lửa rơm". Ông rất nhiệt huyết: “Con sẽ liều mạng sống vì Thầy”. Nhưng Chúa thấu suốt sự yếu đuối của ông. Phêrô yêu Chúa, nhưng ông lại quá tự tin vào sức mình mà chưa biết cậy trông vào ơn Chúa. Để rồi, trước khi gà gáy, sự tự tin ấy đã tan tành trong ba lần chối đạo.
3. Sự cô đơn sinh ra ơn cứu độ
Tiên tri Isaia trong bài đọc I đã tiên báo về người tôi trung: “Ta làm cho con nên ánh sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta ban cho đến tận bờ cõi trái đất”.
Để trở thành ánh sáng, Chúa Giêsu phải đi qua bóng tối. Để trở thành ơn cứu độ cho muôn dân, Ngài phải nếm trải sự cô đơn tột cùng. Khi các môn đệ tản mác, khi người thân tín phản bội, Chúa Giêsu đứng một mình trên thập giá. Chính trong sự cô độc ấy, Ngài đã kết nối mọi nỗi đau khổ của nhân loại với lòng thương xót của Thiên Chúa. Sự cô đơn của Chúa chính là cái giá để chúng ta không bao giờ còn phải cô đơn nữa.
4. Sứ điệp cho chúng ta
Sự phản bội của Giuđa hay sự yếu đuối của Phêrô không làm thay đổi kế hoạch của Thiên Chúa. Ngài vẫn yêu, vẫn tha thứ và vẫn đi tới cùng con đường Thập giá.
Giữa một thế giới còn nhiều phản bội và giữa chính tâm hồn còn nhiều bất xứng của chúng ta, lời Thánh vịnh 70 hôm nay là một điểm tựa: “Lạy Chúa, con tìm đến nương nhờ Ngài... Xin trở nên thạch động để con dung thân”.
Lạy Chúa, xin cho chúng con đừng kiêu ngạo như Phêrô, cũng đừng tuyệt vọng như Giuđa. Xin cho chúng con biết nép mình vào "thạch động" là trái tim lân tuất của Chúa, để dù chúng con có yếu đuối, tình yêu của Chúa vẫn biến đổi chúng con thành khí cụ của ánh sáng và niềm hy vọng. Amen.

BÀI GIẢNG THỨ TƯ TUẦN THÁNH 26

 BÀI GIẢNG THỨ TƯ TUẦN THÁNH

Anh chị em rất thân mến,
1. Tâm thái bình an của Chúa Giê-su trước sứ vụ
Trong ba năm hành trình loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa, giữa những biến động và đối mặt với mọi cảnh ngộ: từ sự chống đối, lừa lọc, ném đá, cho đến những mệt nhọc đường xa và đám đông bệnh nhân tấp nập, Chúa Giê-su luôn giữ một tâm thái hết sức bình thản, tự tại như một bậc Thầy Chí Đại Chí Minh.

Ưu tiên hàng đầu của Ngài là dành thời gian cho Chúa Cha, cho việc cầu nguyện và đối thoại trong thẳm sâu tâm hồn. Ngài khẳng định: “Này Con đến để thực thi ý Cha” và “Ta với Cha là một”. Đức Giê-su nói với các môn đệ: “Lương thực của Thầy là thi hành ý muốn của Đấng đã sai Thầy, và hoàn tất công trình của Người” (Ga 4,34). Dù là cầu nguyện suốt đêm hay từ sáng sớm, trong tuần lễ cuối cùng của hành trình cứu độ, tâm thái của Chúa Giê-su vẫn luôn tràn đầy sự bình an.
2. Sự phản bội và Bữa Tiệc Ly cuối cùng
Giu-đa đã bán Chúa. Một kế hoạch tinh vi và chỉn chu đã được lập ra. Nơi bắt Ngài chính là Vườn Cây Dầu, địa điểm quen thuộc mà Chúa Giê-su thường đến cầu nguyện mỗi dịp lên Giê-ru-sa-lem. Dù màn kịch phản bội đã được sắp đặt, Chúa Giê-su vẫn an nhiên chuẩn bị bữa tiệc Vượt Qua cuối cùng với các môn đệ. Từ việc chọn phòng đến mọi chi tiết trong bữa tiệc đều được sắp xếp chu đáo.
Chính trong sự bình thản đó, Ngài đã nói một sự thật kinh khủng: “Thầy nói thật với các con: có một người trong các con sẽ nộp Thầy”. Giữa sự hoang mang tột độ của các môn đệ với câu hỏi: “Thưa Thầy, phải con không?”, Ngài trả lời: “Kẻ giơ tay cùng chấm vào đĩa với Thầy, đó chính là kẻ sẽ nộp Thầy. Thật ra, Con Người sẽ ra đi như đã chép về Người, nhưng khốn cho kẻ nộp Con Người, thà kẻ đó đừng sinh ra thì hơn!”
3. Nỗi đau và lòng tín thác của Đấng Cứu Thế
Trước thực tại đó, Chúa Giê-su có dửng dưng không? Thưa không. Sự u mê của các môn đệ, sự lầm lạc của các thượng tế, sự bất nhất và dễ xuôi theo cái ác của đám đông chắc chắn là nỗi đau thắt lòng của Đấng Cứu Thế.
Tuy nhiên, lời nguyện: “Lạy Cha, con phó linh hồn con trong tay Cha” không chỉ được thốt lên vào giây phút cuối cùng trên Thập giá, mà đã hiện hữu trong mọi khoảnh khắc của cuộc Thương Khó. Ngay cả lúc này, khi báo cho người môn đệ biết y đang phản bội, tâm hồn Ngài vẫn thật bình an vì Ngài hoàn toàn vâng phục ý Cha. Đúng như ngôn sứ I-sai-a đã tiên báo: “Chúa đã ban cho tôi miệng lưỡi đã được huấn luyện, để tôi biết dùng lời nói nâng đỡ kẻ nhọc nhằn... Thiên Chúa đã mở tai tôi mà tôi không cưỡng lại và cũng chẳng thối lui”.
Kết luận và Bài học
Sự bình thản ấy chúng ta cũng tìm thấy nơi các chứng nhân đức tin. Như Thánh Tử đạo Philipphê Phan Văn Minh đã ra đầu thú để quan quân không hành hạ dân lành, điềm nhiên chịu chết dù được hứa hẹn vinh hoa nếu bước qua Thập giá. Hay như thánh Thomas More, sẵn sàng thà chết chứ không rút lại lời tuyên xưng để chiều lòng nhà vua.
Xin cho chúng con biết đồng cảm với Chúa Giê-su, được ơn an bình để sống các Mối Phúc Thật mà Ngài đã sống và đã dạy chúng con. Amen.

BÀI GIẢNG THỨ HAI TUẦN THÁNH: TÌNH YÊU VÀ SỰ THẤU CẢM

 BÀI GIẢNG THỨ HAI TUẦN THÁNH: TÌNH YÊU VÀ SỰ THẤU CẢM

Giữa niềm vui và sự chết
ACE thân mến,
Hom nay chúng ta chiêm ngắm Maria an nhiên cử hành việc tôn vinh Chúa, thầy và ng mình quý mến trước những cạp mắt thù hận chung quanh
Khi Phép lạ chúa cho Ladarô sống lại mang đến niềm vui tột đỉnh cho gia đình Bêtania, thì cũng đẩy quyết tâm giết Chúa của nhóm lãnh đạo lên đỉnh điểm. Trong bầu khí ngột ngạt ấy, chúng ta nhớ lại lời của Thánh Tôma: “Nào chúng ta cùng đi để cùng chết với Người” báo hiệu hành trình Thập giá đang thật cận kề.
Maria: Sự thấu cảm và hiến dâng trọn vẹn
Chúng ta hãy chiêm ngưỡng Maria
Maria – người luôn chọn phần tốt nhất là lắng nghe Lời Chúa – đã cảm nhận được giờ của Chúa đến thật gần. Đập vỡ bình dầu cam tùng quý giá để xức thơm cho Chúa Giê su không chỉ là lòng biết ơn, mà còn là sự thấu cảm sâu xa hình ảnh Người Tôi Tớ trong ngôn sứ Isaia đã tiên báo về Chúa Giê su
Này là tôi tớ Ta mà Ta nâng đỡ, là người Ta tuyển chọn, Ta hài lòng về người. Ta ban Thần trí Ta trên người. Người sẽ xét xử chư dân…
Người sẽ không buồn phiền, không nao núng, cho đến khi đặt công lý trên mặt đất, vì các đảo mong đợi lề luật người.
Trong khi các môn đệ còn mải mê tính toán thiệt hơn như Giuđa, hay tranh luận về quyền lực, thì Maria lặng lẽ quỳ bên chân Chúa. Cô nhận ra Đấng “không kêu to, không bẻ gãy cây lau bị giập” chính là vị Thầy kính yêu sắp bị hiến tế
Rồi Maria dùng tóc lau chân Chúa , hạ mình thẳm sâu, rũ bỏ mọi mặc cảm kiêu căng để tôn vinh Đấng Tự Hạ. Mùi hương cam tùng tỏa lan khắp nhà chính là minh họa cho một tâm hồn yêu mến không giữ lại gì cho riêng mình. Khi chúng ta dám "đập vỡ" cái tôi ích kỷ, hương thơm đức hạnh của chúng ta mới có thể lan toả xoa dịu nỗi đau của anh chị em và làm vinh danh Chúa.
Anh chị em thân mến
Chúa Giêsu đã bênh vực Maria trước những lời chỉ trích thực dụng: “Hãy để mặc cô ấy làm công việc chỉ về ngày táng xác Ta.” Chính Maria đã thay cho chúng ta và các môn đệ dùng tình yêu để sưởi ấm trái tim Người Tôi Tớ trước giờ khổ hình.
Kiên trì và chọn lựa
Ngôn sứ Isaia khẳng định Người Tôi Tớ sẽ không nao núng cho đến khi đặt công lý trên mặt đất. Maria đã chọn đứng về phía Người Tôi Tớ ấy, chấp nhận sự "hoang phí" vì tình yêu để chuẩn bị cho mầu nhiệm Vượt Qua.
Lời nguyện
Lạy Chúa, xin cho chúng con biết kiên trì cầu nguyện và lắng nghe Lời Ngài như Maria, để hiểu được kế hoạch yêu thương khôn dò của Thiên Chúa. Nhờ đó, chúng con có đủ bình an vượt qua mọi biến cố dù kinh hãi hay thăng trầm.
Đặc biệt trong Tam Nhật Thánh này, xin cho chúng con biết dành mọi ưu tiên để sống với Chúa, dám dâng trao những "bình dầu" quý giá nhất của đời mình là thời gian và lòng vị tha, để cùng Ngài tiến vào vinh quang Phục Sinh. Amen.

BÀI GIẢNG THỨ BA TUẦN THÁNH Ga 13, 21-33. 36-38 Is 49, 1-6

 BÀI GIẢNG THỨ BA TUẦN THÁNH Ga 13, 21-33. 36-38 Is 49, 1-6

VINH QUANG TỪ SỰ CÔ ĐƠN TỘT CÙNG
Anh chị em rất thân mến,
Bước vào Thứ Ba Tuần Thánh, bầu khí phụng vụ bắt đầu chùng xuống, dẫn chúng ta đi sâu vào những giờ phút cô độc nhất của Chúa Giêsu. Lời Chúa hôm nay phác họa một bức tranh đầy nghịch lý: Vinh quang nảy mầm từ sự phản bội.
1. Nghịch lý của giờ vinh hiển
Trong bài Tin Mừng, ngay khi Giuđa bước ra khỏi bàn tiệc để thực hiện âm mưu nộp Thầy, Chúa Giêsu lại tuyên bố: “Bây giờ Con Người được vinh hiển”. Thật lạ lùng! Thế gian coi vinh hiển là quyền lực, là chiến thắng huy hoàng. Nhưng với Chúa Giêsu, vinh hiển bắt đầu khi Ngài chấp nhận bị phản bội, chấp nhận bước vào đêm tối để hoàn tất kế hoạch yêu thương của Chúa Cha. Vinh quang của Ngài không phải là sự thống trị, mà là một Tình Yêu tự hiến đến tận cùng.
2. Những thái độ đối diện với "Giờ" của Chúa
Nhìn vào bàn tiệc ly hôm nay, chúng ta thấy những phản ứng trái ngược trước cuộc thương khó của Chúa:
• Maria (Thứ Hai Tuần Thánh): Người phụ nữ đã nhận ra "Giờ" của Chúa để xức dầu thơm quý giá, một hành động của tình yêu dâng hiến và đồng cảm.
• Giuđa: Ngược lại, Giuđa lại loay hoay với những toan tính cá nhân. Ông dùng bóng tối để che đậy một tâm hồn đã chai đá vì tham vọng và sự phản bội.
• Phêrô: Một "anh hùng lửa rơm". Ông rất nhiệt huyết: “Con sẽ liều mạng sống vì Thầy”. Nhưng Chúa thấu suốt sự yếu đuối của ông. Phêrô yêu Chúa, nhưng ông lại quá tự tin vào sức mình mà chưa biết cậy trông vào ơn Chúa. Để rồi, trước khi gà gáy, sự tự tin ấy đã tan tành trong ba lần chối đạo.
3. Sự cô đơn sinh ra ơn cứu độ
Tiên tri Isaia trong bài đọc I đã tiên báo về người tôi trung: “Ta làm cho con nên ánh sáng các dân tộc, để con trở thành ơn cứu độ Ta ban cho đến tận bờ cõi trái đất”.
Để trở thành ánh sáng, Chúa Giêsu phải đi qua bóng tối. Để trở thành ơn cứu độ cho muôn dân, Ngài phải nếm trải sự cô đơn tột cùng. Khi các môn đệ tản mác, khi người thân tín phản bội, Chúa Giêsu đứng một mình trên thập giá. Chính trong sự cô độc ấy, Ngài đã kết nối mọi nỗi đau khổ của nhân loại với lòng thương xót của Thiên Chúa. Sự cô đơn của Chúa chính là cái giá để chúng ta không bao giờ còn phải cô đơn nữa.
4. Sứ điệp cho chúng ta
Sự phản bội của Giuđa hay sự yếu đuối của Phêrô không làm thay đổi kế hoạch của Thiên Chúa. Ngài vẫn yêu, vẫn tha thứ và vẫn đi tới cùng con đường Thập giá.
Giữa một thế giới còn nhiều phản bội và giữa chính tâm hồn còn nhiều bất xứng của chúng ta, lời Thánh vịnh 70 hôm nay là một điểm tựa: “Lạy Chúa, con tìm đến nương nhờ Ngài... Xin trở nên thạch động để con dung thân”.
Lạy Chúa, xin cho chúng con đừng kiêu ngạo như Phêrô, cũng đừng tuyệt vọng như Giuđa. Xin cho chúng con biết nép mình vào "thạch động" là trái tim lân tuất của Chúa, để dù chúng con có yếu đuối, tình yêu của Chúa vẫn biến đổi chúng con thành khí cụ của ánh sáng và niềm hy vọng. Amen.

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2026

 

BÀI GIẢNG THỨ SÁU TUẦN 5 MÙA CHAY

 Những viên đá của lòng chai đá và Tình yêu của Đấng Cứu Thế
Gr 20,10-13; Ga 10,31-42

Kính thưa cộng đoàn,

Chúng ta đang bước vào những ngày cuối cùng của Mùa Chay. Phụng vụ lời Chúa những ngày qua, đặc biệt là Tin Mừng Gioan chương 8, 9 và 10, dẫn chúng ta đi vào một bầu khí đầy căng thẳng. Đó là cuộc đối đầu giữa ánh sáng và bóng tối, giữa lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa và sự cứng lòng của con người.


1. Nghịch lý của lòng nhân hậu
Xuyên suốt các đoạn Tin Mừng này, chúng ta thấy một hình ảnh đầy ám ảnh: Những viên đá.

·         Ở chương 8, Chúa Giêsu đã cúi xuống bảo vệ một người phụ nữ tội lỗi khỏi bị ném đá. Ngài giải thoát con người khỏi cái chết.

·         Nhưng đến chương 10 hôm nay, chính Ngài lại là đối tượng bị người ta cầm đá chực chờ ném vào.

Thật nghịch lý: Đấng giải thoát người khác khỏi bị ném đá lại bị chính những người mình yêu thương ném đá. Họ ném đá Ngài không phải vì Ngài làm điều ác, mà vì Ngài làm những việc tốt lành và vì Ngài mặc khải mình là Con Thiên Chúa. Khi con người không thể chấp nhận sự thật, họ thường dùng bạo lực để dập tắt sự thật. Những viên đá trên tay người Do Thái chính là biểu tượng của những tâm hồn đã khép kín trước tình yêu.

2. Cửa đóng và Mắt mù
Chúa Giêsu đã chữa lành người mù (chương 9) và tự ví mình là “Cửa” cho chiên ra vào (chương 10). Ngài mở mắt cho chúng ta thấy đường đi, và Ngài làm cánh cửa để chúng ta vào hưởng hạnh phúc Nước Trời.
Thế nhưng, thưa anh chị em, mắt có sáng, đường có to mà cửa đóng thì cũng vô ích. Người Do Thái trong bài Tin Mừng hôm nay dù đứng ngay trước “Cánh Cửa” là chính Chúa Giêsu, nhưng họ lại tự đóng sầm cửa lòng mình lại. Họ thắc mắc: “Ông còn để lòng trí chúng tôi phải phân vân đến bao giờ? Nếu ông là Đấng Kitô, xin nói công khai cho chúng tôi biết”. Thực ra, Chúa đã nói bằng lời và minh chứng bằng việc làm, nhưng vì họ không muốn tin, nên họ mãi mãi đứng ngoài cánh cửa cứu độ.

3. Bài học cho chúng ta hôm nay
Ngày nay, vẫn còn đó biết bao người đang phân vân trước ngưỡng cửa đức tin. Có những người tin Chúa nhưng chưa dám theo vì những rào cản gia đình, công việc hay địa vị xã hội. Nhưng cũng có những Kitô hữu chúng ta, dù đã theo Chúa lâu năm, vẫn vô tình “ném đá” Chúa và anh em mình bằng sự xét đoán, bằng lối sống thiếu bác ái.

Chúa Giêsu mời gọi: “Nếu tôi làm các việc của Cha tôi, thì dù các ông không tin tôi, ít ra cũng hãy tin các việc đó”. Đây là chìa khóa cho việc truyền giáo. Trước khi nói về đạo, hãy sống đạo. Những việc làm tử tế, bao dung và yêu thương chính là ngôn ngữ thuyết phục nhất để người khác nhận ra Chúa đang hiện diện trong chúng ta.

4. Trở về nguồn mạch
Cuối bài Tin Mừng, Chúa Giêsu rút lui về bên kia sông Giođan – nơi Ngài bắt đầu sứ vụ. Ngài trở về nơi thinh lặng để chuẩn bị cho cuộc khổ nạn. Chỉ còn một tuần nữa, họ sẽ không chỉ ném đá, mà còn đóng đinh Ngài. Nhưng cái chết đó không phải là thất bại, mà là cách Ngài mở toang cánh cửa Thiên Đàng cho chúng ta.

Thánh lễ hôm nay tái hiện cuộc khổ nạn và phục sinh của Chúa. Ước mong sao, thay vì cầm đá để ném vào nhau, chúng ta biết dùng đôi tay để xây đắp tình thương; thay vì đóng cửa lòng vì định kiến, chúng ta biết mở ra để đón nhận ánh sáng Tin Mừng.

Xin cho mỗi chúng ta, khi lãnh nhận Thánh Thể, được biến đổi để trở nên những “việc làm tốt đẹp” của Chúa giữa lòng thế giới hôm nay. Amen.

 

 

LỜI CHÚA THƯ NĂM T 5 MÙA CHAY Ga 8,51-59 ;St 17,3-9

 

LỜI CHÚA THƯ NĂM T 5 MÙA CHAY Ga 8,51-59 ;St 17,3-9

1/Khơi đầu đoạn tin mừng Ga 8 này Chúa Giesu đối mặt với những người Biệt Phái và  luật Sĩ. Họ tìm cớ để khử người.Họ bắt được ng phụ nữ ngoai tình và qua sự việc này họ  gài bẫy kết án ngài vi phạm lề luật  và bắt người. Nhưng Chúa GS đã vuọt qua cái bẫy họ giăng còn làm họ xấu hổ hơn nữa cứu người phụ nữ khỏi bị ném đá .


2/Nhưng tranh luận của họ với CG xoay quanh viẹc CG tỏ mình là Đấng Thiên Sai là Con của Chúa Cha là Chính Thiên Chúa. Họ tự hào về họ là con cháu Abrraham nhưng CG lại bảo Ngài có trước Ab raham .

Abraham đã tin tuyệt đói vào TC. Còn họ cậy dựa vào dòng dõi Abraham để chống ngài quyết liệt .CG càng minh chứng ngài với Chúa là một  hay Ngài là Đâng hằng hữu như Chúa Cha họ cho ngài bị quỷ ám và ném đá ngài. Nhưng giò người chưa đến.

3/Chúng ta hãy tạ ơn Chúa vì chúng nhờ CG chúng biết mìn là con cái TC biết tôn thờ Chúa Cha.

4/ Xin cho chúng ta biết nhạn biết TC  và sống theo Luật Người . Biết hành trinh với  CG trên con đường yêu thương quên mình phục vụ trong niềm vui và bình an.

Thay vì tìm những gì gây chia rẽ chúng ta hãy tìm kiếm nhung điểm tích cực tương đồng. DTC Leo nói  Đối thoại liên  tôn cần chân thành và tình thương

Tuần thấn đang tới gần xin cho chúng ta cảm nghiẹm được lòng Chúa khoan dung tha thứ  và biế bao dung tha thứ .Amen

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2026

VÀO RẪY

 VÀO RẪY

1
Lễ A-xi-ét
Vào rẫy thăm người
Vện Vàng Khoang Mực
Đứng đường sủa tôi
Nhưng vẫn vẫy đuôi...
Thân Ái ! Nhé bạn !
2
Cây cối tốt tươi
Đào nặng trĩu trái
cao vút cao su
xanh um tràm mọc
3
Đạp xe lên đồi
Có chút mồ hôi
Gặp được người rồi
Một mình một ghế
Một ly cà phê
lẻ loi...
3

Con làm Jap pha
Cũng sống qua ngày
Con cái ba đứa
Thỉnh thoảng ghé thăm
4
Ông Trùm dạy bạn
Đỡ đầu bạn luôn
Thêm Sức Rước Lễ
Bố bố con con
Làm đẹp Nước Chúa
làm đẹp cuộc đời...
5
Khuôn mặt bình an
Xin Chúa xếp đặt
Đoàn tụ Gia đình
Tái truyền giáo thôi.
Amen